春夜望月

明代 汪琬
客居如空山,风物澹欲绝。返照既已收,余霭旋明灭。 泠泠冰下泉,了了松间雪。相对寂无言,禅心与初月。
kōng shān   fēng dàn jué fǎn zhào shōu   ǎi xuán míng miè    
líng líng bīng xià quán   liǎo liǎo sōng jiān xuě xiāng duì yán chán   xīn chū yuè