春夜听雨有怀 其二
天地飘飘老此身,一怀幽思为谁伸。春来犹有登临趣,拟向山中觅故人。
tiān
天
dì
地
piāo
飘
piāo
飘
lǎo
老
cǐ
此
shēn
身
,
yī
一
huái
怀
yōu
幽
sī
思
wèi
为
shuí
谁
shēn
伸
。
。
chūn
春
lái
来
yóu
犹
yǒu
有
dēng
登
lín
临
qù
趣
,
nǐ
拟
xiàng
向
shān
山
zhōng
中
mì
觅
gù
故
rén
人
。
。