春野亭待月有怀

宋代 蔡襄
淅沥凉风来,空郊生暮寒。 山气郁苍苍,江流去漫漫。 阖关行人稀,投栖夕鸟还。 疏钟度林际,华月吐城端。 徘徊待遥夜,露下明河宽。 心朋隔万里,独坐起忧叹。
liáng fēng lái   kōng jiāo shēng hán
shān cāng cāng   jiāng liú màn màn
guān xíng rén   tóu niǎo hái
shū zhōng lín   huá yuè chéng duān
pái huái dài yáo   xià míng kuān
xīn péng wàn   zuò yōu tàn