春夜山居望月思故园有作

宋代 张嵲
万壑自清夜,春岚昏众星。 明月丽霄汉,清风周四溟。 独立万里外,飘然欲遐征。 回首望江汉,中原气冥冥。 东北有去鸟,我愿从之行。 逝将归旧邦,山河宛平生。 丘园已芜没,径术春草青。 观台倾夜雨,曲池今向平。 俯首叫父老,旷野无人声。 庐井不复辨,灌莽春露凝。 伤心时震荡,怀旧意纵横。 夜久林叶光,山空泉韵鸣。 绪风行复革,桥运无暂停。 理会众缘释,情钟群虑并。 静躁物固殊,太空本何婴。 庶以道自达,超遥谢撄亭。
wàn qīng   chūn lán hūn zhòng xīng  
míng yuè xiāo hàn   qīng fēng zhōu míng  
wàn wài   piāo rán xiá zhēng  
huí shǒu wàng jiāng hàn   zhōng yuán míng míng  
dōng běi yǒu niǎo   yuàn cóng zhī xíng  
shì jiāng guī jiù bāng   shān wǎn píng shēng  
qiū yuán méi   jìng shù chūn cǎo qīng  
guān tái qīng   chí jīn xiàng píng  
shǒu jiào lǎo   kuàng rén shēng  
jǐng biàn   guàn mǎng chūn níng  
shāng xīn shí zhèn dàng   huái 怀 jiù zòng héng  
jiǔ lín guāng   shān kōng quán yùn míng  
fēng xíng   qiáo yùn zàn tíng  
huì zhòng yuán shì   qíng zhōng qún bìng  
jìng zào shū   tài kōng běn yīng  
shù dào   chāo yáo xiè yīng tíng