春夜孤坐三首

宋代 杨万里
儿女齁齁鼻息声,虚堂谁伴一先生? 春寒夜静灯花落,数尽残更睡不成。
ér hōu hōu shēng   táng shuí bàn xiān sheng  
chūn hán jìng dēng huā luò   shù jǐn cán gēng shuì chéng