春夜赋得漉水囊歌,送郑明府

唐代 皎然
吴缣楚练何白皙,居士持来遗禅客。禅客能裁漉水囊, 不用衣工秉刀尺。先师遗我式无缺,一滤一翻心敢赊。 夕望东峰思漱盥,曨曨斜月悬灯纱。徙倚花前漏初断, 白猿争啸惊禅伴。玉瓶徐泻赏涓涓,溅著莲衣水珠满。 因识仁人为宦情,还如漉水爱苍生。聊歌一曲与君别, 莫忘寒泉见底清。
jiān chǔ liàn bái   shì chí lái chán chán néng cái shuǐ náng  
yòng gōng bǐng dāo chǐ xiān shī shì quē   fān xīn gǎn shē
wàng dōng fēng shù guàn   lóng lóng xié yuè xuán dēng shā huā qián lòu chū duàn  
bái yuán zhēng xiào jīng chán bàn píng xiè shǎng juān juān   jiàn zhù lián shuǐ zhū mǎn
yīn shí rén rén wéi huàn qíng   hái shuǐ ài cāng shēng liáo jūn bié  
wàng hán quán jiàn qīng