春夜读书感怀

宋代 陆游
荒林枭独啸,野水鹅群鸣。 我坐蓬窗下,答以读书声。 悲哉白发翁,世事已饱更。 一身不自恤,忧国涕纵横。 永怀天宝末,李郭出治兵;河北虽未下,要是复两京。 三千同德士,百万羽林营;岁周一甲子,不见胡尘清。 贼酋实孱王,贼将非人英,如何失此时,坐待奸雄生?我死骨即朽,青史亦无名。 此诗倘不作,丹心尚谁明?
huāng lín xiāo xiào   shuǐ é qún míng  
zuò péng chuāng xià   shū shēng  
bēi zāi bái wēng   shì shì bǎo gèng  
shēn   yōu guó zòng héng  
yǒng huái 怀 tiān bǎo   guō chū zhì bīng   běi suī wèi xià   yào shì liǎng jīng  
sān qiān tóng shì   bǎi wàn lín yíng   suì zhōu jiǎ   jiàn chén qīng  
zéi qiú shí chán wáng   zéi jiāng fēi rén yīng   shī shí   zuò dài jiān xióng shēng   xiǔ   qīng shǐ míng  
shī tǎng zuò   dān xīn shàng shuí míng