春夜大雪,念储汜云宿舟中,诗成黯然,兼寄应云皆人兄弟

清代 顾贞观
百里非远涉,忽嗟行路难。蓬窗半夜冻,积雪摧樯竿。 念子拥衾坐,知余抚枕叹。吴中文翰侣,公宴方极欢。 暖响迷玉漏,晶辉莹珠盘。谁持一尊酒,慰此孤舟寒? 前路逢二谢,客愁应少宽。平生倦水宿,历历惊风湍。
bǎi fēi yuǎn shè   jiē xíng nán péng chuāng bàn dòng   xuě cuī qiáng gān 竿
niàn zi yōng qīn zuò   zhī zhěn tàn zhōng wén hàn   gōng yàn fāng huān
nuǎn xiǎng lòu   jīng huī yíng zhū pán shuí chí zūn jiǔ   wèi zhōu hán  
qián féng èr xiè   chóu yīng shǎo kuān píng shēng juàn shuǐ 宿   jīng fēng tuān