春夜辞

明代 宋濂
女龙滞云香雨腻,轻黄惹柳凉脆脆。 蛮丝不系软风痕,白玉燕钗分两翅。 桃花月下采鸾门,鱼钥不眠长锁春。 芳魂行遍秦川道,百子堂空无一人。 更深不耐山乌哭,擫管调丝作新曲。 天海风涛夜不收,龙头吐浆割春绿。 上元不寄锦字书,守宫谁复问巴西。 绀阶但种相思子,产出青青连理枝。
lóng zhì yún xiāng   qīng huáng liǔ liáng cuì cuì  
mán ruǎn fēng hén   bái yàn chāi fēn liǎng chì  
táo huā yuè xià cǎi luán mén   yào mián cháng suǒ chūn  
fāng hún xíng biàn qín chuān dào   bǎi táng kōng rén  
gēng shēn nài shān   guǎn tiáo zuò xīn  
tiān hǎi fēng tāo shōu   lóng tóu jiāng chūn 绿  
shàng yuán jǐn shū   shǒu gōng shuí wèn 西  
gàn jiē dàn zhǒng xiāng   chǎn chū qīng qīng lián zhī