春夜

宋代 张玉娘
松花香度漏初沈,人静庭空落暗金。一枕嫩风清晓露,半窗凉月弄轻阴。 坐移十二阑干曲,兴入千层积翠深。弹罢云和重问夜,蔷薇影里复长吟。
sōng huā xiāng lòu chū shěn   rén jìng tíng kōng luò àn jīn zhěn nèn fēng qīng xiǎo   bàn chuāng liáng yuè nòng qīng yīn
zuò shí èr lán gān   xīng qiān céng cuì shēn dàn yún zhòng wèn   qiáng wēi yǐng cháng yín