春夜

宋代 陆游
寂寂春将暮,迢迢夜未央。 膏残灯焰短,杵急药麈香。 困思栖双睫,羸躯寄一床。 养慵新有味,初志悔轩昂。
chūn jiāng   tiáo tiáo wèi yāng  
gāo cán dēng yàn duǎn   chǔ yào zhǔ xiāng  
kùn shuāng jié   léi chuáng  
yǎng yōng xīn yǒu wèi   chū zhì huǐ xuān áng