春燕

明代 庞尚鹏
信宿韶光几度新,乌衣门巷已成尘。画堂去住常如客,草屋栖迟不厌贫。 一别岂能忘故主,重来犹得寄閒身。社前为报丰年兆,谷口应逢郑子真。
xìn 宿 sháo guāng xīn   mén xiàng chéng chén huà táng zhù cháng cǎo   chí yàn pín    
bié néng wàng zhǔ   chóng lái yóu xián shēn shè qián wèi bào fēng nián zhào   kǒu yīng féng zhèng zhēn