春雪用韩昌黎韵同彭应之作

宋代 朱熹
既有阳春曲,那无白雪谣。连天飞不断,著地煖还销。 未掩高人户,难齐衲子腰。稍开银世界,渐长玉枝条。 兴尽愁烟艇,行迷认野桥。酒肠浑欲冻,吟笔为谁摇。 残腊成三白,馀寒又一朝。香随梅蕊落,轻伴柳花飘。 神女羞捐佩,鲛人敢献绡。东皇应好事,避舍亦相饶。
yǒu yáng chūn   bái xuě yáo lián tiān fēi duàn   zhù nuǎn hái xiāo
wèi yǎn gāo rén   nán zi yāo shāo kāi yín shì jiè   jiàn zhǎng zhī tiáo
xìng jìn chóu yān tǐng   xíng rèn qiáo jiǔ cháng hún dòng   yín wèi shuí yáo
cán chéng sān bái   hán yòu zhāo xiāng suí méi ruǐ luò   qīng bàn liǔ huā piāo
shén xiū juān pèi   jiāo rén gǎn xiàn xiāo dōng huáng yīng hǎo shì   shè xiāng ráo