春雪四首 其二

宋代 赵蕃
陇麦茁尚短,畦蔬裁未匀。既饥还苦馑,度腊复当春。 往者虽深念,天乎本至仁。忽来风不断,遂俾雪无垠。 摵摵初兼霰,霏霏且蔽尘。田家欣鼓舞,客子敢颦呻。 破衲深跧夜,生薪急燎晨。无从漉醅旧,聊且赋诗新。
lǒng mài zhuó shàng duǎn   shū cái wèi yún hái jǐn   dāng chūn    
wǎng zhě suī shēn niàn   tiān běn zhì rén lái fēng duàn suì   xuě yín    
shè shè chū jiān xiàn   fēi fēi qiě chén tián jiā xīn   gǎn pín shēn    
shēn quán   shēng xīn liáo chén cóng pēi jiù liáo   qiě shī xīn