春雪 其一

宋代 谢逸
未放温风破柳条,先教庭树雪花飘。初疑乾雨从空堕,不觉香酥著地消。
wèi fàng wēn fēng liǔ tiáo   xiān jiào tíng shù xuě huā piāo chū qián cóng kōng duò   jué xiāng zhù xiāo