春雪 其二
东君也解惜芳容,故把冰花密密封。索索响寒窗外竹,亭亭戴白岭头松。
只惊满眼飘风絮,不觉濒溪卧玉龙。身在天涯归未得,浇愁直欲倒千钟。
dōng
东
jūn
君
yě
也
jiě
解
xī
惜
fāng
芳
róng
容
,
gù
故
bǎ
把
bīng
冰
huā
花
mì
密
mì
密
fēng
封
suǒ
。
suǒ
索
xiǎng
索
hán
响
chuāng
寒
wài
窗
zhú
外
tíng
竹
,
tíng
亭
dài
亭
bái
戴
lǐng
白
tóu
岭
sōng
头
松
。
zhǐ
只
jīng
惊
mǎn
满
yǎn
眼
piāo
飘
fēng
风
xù
絮
,
bù
不
jué
觉
bīn
濒
xī
溪
wò
卧
yù
玉
lóng
龙
shēn
。
zài
身
tiān
在
yá
天
guī
涯
wèi
归
dé
未
jiāo
得
,
chóu
浇
zhí
愁
yù
直
dào
欲
qiān
倒
zhōng
千
钟
。