春雪 其二

宋代 谢逸
天公不愤小桃开,故剪瑶花伴落梅。后夜月明风更恶,有人无语独登台。
tiān gōng fèn xiǎo táo kāi   jiǎn yáo huā bàn luò méi hòu yuè míng fēng gèng è yǒu   rén dēng tái