春雪两绝

宋代 王柏
无端雨雪恣痴顽,弱甚东君太失权。 一白但为群丑幸,雪消群丑只依然。
duān xuě chī wán   ruò shén dōng jūn tài shī quán  
bái dàn wèi qún chǒu xìng   xuě xiāo qún chǒu zhǐ rán