春雪监中即事二首一

宋代 晁补之
愁云欲雪纷来族,微霰铮鏦先入竹。 舞空蛱蝶殊未下,迸瓦明珠正相逐。 仆夫无事困薪苏,乌鸟不鸣依室屋。 肺病恶寒望劝酬,桔梗作汤良可沃。
chóu yún xuě fēn lái   wēi xiàn zhēng cōng xiān zhú
kōng jiá dié shū wèi xià   bèng míng zhū zhèng xiāng zhú
shì kùn xīn   niǎo míng shì
fèi bìng hán wàng quàn chóu   jié gěng zuò tāng liáng