春雪间早梅

唐代 韩愈
梅将雪共春,彩艳不相因。逐吹能争密,排枝巧妒新。 谁令香满座,独使净无尘。芳意饶呈瑞,寒光助照人。 玲珑开已遍,点缀坐来频。那是俱疑似,须知两逼真。 荧煌初乱眼,浩荡忽迷神。未许琼华比,从将玉树亲。 先期迎献岁,更伴占兹晨。愿得长辉映,轻微敢自珍。
méi jiāng xuě gòng chūn   cǎi yàn xiāng yīn zhú chuī néng zhēng   pái zhī qiǎo xīn
shuí lìng xiāng mǎn zuò   shǐ 使 jìng chén fāng ráo chéng ruì   hán guāng zhù zhào rén
líng lóng kāi biàn   diǎn zhuì zuò lái pín shi   zhī liǎng zhēn
yíng huáng chū luàn yǎn   hào dàng shén wèi qióng huá   cóng jiāng shù qīn
xiān yíng xiàn suì   gèng bàn zhàn chén yuàn zhǎng huī yìng   qīng wēi gǎn zhēn