春雪和袁望回三首

宋代 王之道
棱棱威正肃,浩浩意无涯。 雨息风还怒,霜余雪更加。 氍毹还席地,薝蔔竞分葩。 虎饿豺狼搏,乌穷鸟雀拿。 木冰鸣玉佩,檐溜轧芦芽。 鹤集疑惊露,羊群忆卧沙。 晚餐甘当肉,卯酒薄胜茶。 盈尺其多矣,逾旬果是耶。 日车行自驾,云障欲何遮。 坐想传柑饮,千官从翠华。
léng léng wēi zhèng   hào hào  
fēng hái   shuāng xuě gèng jiā  
shū huán   zhān jìng fēn  
è 饿 chái láng   qióng niǎo què  
bīng míng pèi   yán liù  
jīng   yáng qún shā  
wǎn cān gān dāng ròu   mǎo jiǔ báo shèng chá  
yíng chǐ duō   xún guǒ shì  
chē xíng jià   yún zhàng zhē  
zuò xiǎng chuán gān yǐn   qiān guān cóng cuì huá