春雪和袁望回三首

宋代 王之道
残岁连人日,同云暗海涯。 晨开才曭晃,暮集复交加。 野色铺霜缟,秋光散玉葩。 老夫僵不扫,稚子走争拿。 皎洁欺梅萼,严凝禁草芽, 饿彪迷旧宋,惊雁失圆沙。 有客方夸酒,何人欲斗茶。 南山歌禹甸,西国想毗耶。 弄日乌薪熟,围风翠幙遮。 岂知春霁好,万物动芳华。
cán suì lián rén   tóng yún àn hǎi
chén kāi cái tǎng huǎng   jiāo jiā
shuāng gǎo   qiū guāng sàn
lǎo jiāng sǎo   zhì zǒu zhēng
jiǎo jié méi è   yán níng jìn cǎo  
è 饿 biāo jiù sòng   jīng yàn shī yuán shā
yǒu fāng kuā jiǔ   rén dòu chá
nán shān diàn   西 guó xiǎng
nòng xīn shú   wéi fēng cuì zhē
zhī chūn hǎo   wàn dòng fāng huá