春雪和袁望回三首

宋代 王之道
谁谓过残腊,余寒遂有涯。 雪来风益横,冰着雨还加。 万里隋堤絮,千山庾岭葩。 袁门晨尚闭,剡艇夜应拿。 百蛰犹含土,群芳敢放芽。 娇红还玉茗,新绿借金沙。 力胜榴花酒,功高雀舌茶。 人心愁甚矣,天意欲何耶。 好放朝阳出,休从宿雾遮。 青腰诚念我,明日变霜华。
shuí wèi guò cán   hán suì yǒu
xuě lái fēng héng   bīng zhe hái jiā
wàn suí   qiān shān lǐng
yuán mén chén shàng   shàn tǐng yīng
bǎi zhé yóu hán   qún fāng gǎn fàng
jiāo hóng hái míng   xīn 绿 jiè jīn shā
shèng liú huā jiǔ   gōng gāo què shé chá
rén xīn chóu shén   tiān
hǎo fàng zhāo yáng chū   xiū cóng 宿 zhē
qīng yāo chéng niàn   míng biàn shuāng huá