春雪二首 其二

宋代 张耒
天寒城南寺,门外无马迹。东风雪疾消,春泥深一尺。 岂无老款段,畏蹶不敢策。还归见儿女,怕冷不下席。 扬雄玄未就,双鬓飒已白。虽云客载酒,此意终岑寂。 功成则有命,生事亦人力。胡为不自勤,守此欲何获。 田桑既有裕,醪醴亦馀溢。嗟哉好事客,从古百无一。
tiān hán chéng nán   mén wài dōng fēng xuě xiāo chūn   shēn chǐ    
lǎo kuǎn duàn   wèi jué gǎn hái guī jiàn ér   lěng xià    
yáng xióng xuán wèi jiù   shuāng bìn bái suī yún zài jiǔ   zhōng cén    
gōng chéng yǒu mìng   shēng shì rén wéi qín shǒu   huò    
tián sāng yǒu   láo jiē zāi hǎo shì cóng   bǎi