春雪

唐代 李建勋
随风竟日势漫漫,特地繁于故岁看。幽榭冻黏花屋重, 短檐斜湿燕巢寒。闲听不寐诗魂爽,净吃无厌酒肺干。 莫道便为桑麦药,亦胜焦涸到春残。
suí fēng jìng shì màn màn   fán suì kàn yōu xiè dòng nián huā zhòng  
duǎn yán xié shī 湿 yàn cháo hán xián tīng mèi shī hún shuǎng   jìng chī yàn jiǔ fèi gàn
dào biàn 便 wèi sāng mài yào   shèng jiāo dào chūn cán