春雪

唐代 吴仁璧
雪霁凝光入坐寒,天明犹自卧袁安。 貂裘穿后鹤氅敝,自此风流不足看。
xuě níng guāng zuò hán   tiān míng yóu yuán ān
diāo qiú chuān 穿 hòu chǎng   fēng liú kàn