春雪

明代 边贡
怪尔阳春日,凄凄昼雪寒。情知飞絮假,还当落梅看。 向日偏萦户,随风故绕阑。同云幕千里,吟坐忆长安。
guài ěr yáng chūn   zhòu xuě hán qíng zhī fēi jiǎ hái   dāng luò méi kàn    
xiàng piān yíng   suí fēng rào lán tóng yún qiān yín   zuò cháng ān