春雪

唐代 焦郁
散漫天涯色,乘春四望平。不分残照影,何处断鸿声。 缭绕先经塞,霏微近过城。因风低未敛,带雨重还轻。 干吕知时泰,如膏候岁成。小儒同品物,无以答皇明。 春雪空濛帘外斜,霏微半入野人家。 长天远树山山白,不辨梅花与柳花。
sǎn màn tiān   chéng chūn wàng píng fēn cán zhào yǐng   chǔ duàn hóng 鸿 shēng
liáo rào xiān jīng sāi   fēi wēi jìn guò chéng yīn fēng wèi liǎn   dài zhòng hái qīng
gān zhī shí tài   gāo hòu suì chéng xiǎo tóng pǐn   huáng míng
chūn xuě kōng méng lián wài xié   fēi wēi bàn rén jiā
cháng tiān yuǎn shù shān shān bái   biàn méi huā liǔ huā