春雪

唐代 白居易
元和岁在卯,六年春二月。月晦寒食天,天阴夜飞雪。 连宵复竟日,浩浩殊未歇。大似落鹅毛,密如飘玉屑。 寒销春茫苍,气变风凛冽。上林草尽没,曲江水复结。 红乾杏花死,绿冻杨枝折。所怜物性伤,非惜年芳绝。 上天有时令,四序平分别。寒燠苟反常,物生皆夭阏。 我观圣人意,鲁史有其说。或记水不冰,或书霜不杀。 上将儆政教,下以防灾孽。兹雪今如何,信美非时节。
yuán suì zài mǎo   liù nián chūn èr yuè yuè huì hán shí tiān   tiān yīn fēi xuě
lián xiāo jìng   hào hào shū wèi xiē shì luò é máo   piāo xiè
hán xiāo chūn máng cāng   biàn fēng lǐn liè shàng lín cǎo jǐn méi   jiāng shuǐ jié
hóng qián xìng huā   绿 dòng yáng zhī zhé suǒ lián xìng shāng   fēi nián fāng jué
shàng tiān yǒu shí lìng   píng fēn bié hán gǒu fǎn cháng   shēng jiē yāo è
guān shèng rén   shǐ yǒu shuō huò shuǐ bīng   huò shū shuāng shā
shàng jiàng jǐng zhèng jiào   xià fáng zāi niè xuě jīn   xìn měi fēi shí jié