春雪

宋代 欧阳修
逗晓风声恶,褰帘雪势斜。 应怜未归客,故勒欲开花。 病思寒添睡,春愁梦在家。 谁能慰寂寞,惟有酒如霞。
dòu xiǎo fēng shēng è   qiān lián xuě shì xié  
yīng lián wèi guī   lēi kāi huā  
bìng hán tiān shuì   chūn chóu mèng zài jiā  
shuí néng wèi   wéi yǒu jiǔ xiá