春雪

宋代 王之道
一夜春寒梦寐清,柳梢梅萼颇关情。 山川千里玉为路,楼观半天云满城。 径醉已从酾酒去,稍晴当办出郊行。 东君底事偏芳草,划尽依然上砌生。
chūn hán mèng mèi qīng   liǔ shāo méi è guān qíng
shān chuān qiān wèi   lóu guàn bàn tiān yún mǎn chéng
jìng zuì cóng shāi jiǔ   shāo qíng dāng bàn chū jiāo xíng
dōng jūn shì piān fāng cǎo   huà jǐn rán shàng shēng