春夕与西林老月下坐二首

宋代 白玉蟾
燕子呢喃君得知,深谈实相妙难思。 久参贝叶云何梵,一见桃花更不疑。 一物言无也大奇,如何半夜却传衣。 於知见处生知见,在是非中起是非。
yàn zi nán jūn zhī   shēn tán shí xiàng miào nán
jiǔ cān bèi yún fàn   jiàn táo huā gèng
yán   bàn què chuán
zhī jiàn chǔ shēng zhī jiàn   zài shì fēi zhōng shì fēi