春夕言怀

唐代 张泌
风透疏帘月满庭,倚栏无事倍伤情。 烟垂柳带纤腰软,露滴花房怨脸明。 愁逐野云销不尽,情随春浪去难平。 幽窗谩结相思梦,欲化西园蝶未成。
fēng tòu shū lián yuè mǎn tíng   lán shì bèi shāng qíng
yān chuí liǔ dài xiān yāo ruǎn   huā fáng yuàn liǎn míng
chóu zhú yún xiāo jìn   qíng suí chūn làng nán píng
yōu chuāng mán jié xiāng mèng   huà 西 yuán dié wèi chéng