淳熙四年六月二十七日,登大峨之巅,一名胜

宋代 范成大
胜峰高哉摩紫青,白鹿导我登化城。 住山大士喜客至,兜罗布界缤相迎。 圆景明晖倚云立,艴如七宝庄严成。 一光未定一光发,中有墨像随心生。 白毫从地插空碧,散烛象纬天尤惊。 夜神受记亦修供,照世洞然千百灯。 明朝银界混一白,咫尺眩转寒凌竞。 天容野色儵开闭,惨澹变化愁仙灵。 人言六通欲大现,洗山急雨如盆倾。 重轮桑采印岩腹,非烟非雾非丹青。 我与化人中共住,镜光觌面交相呈。 前山忽涌大圆相,日围月晕浮青冥。 林泉草木尽含裹,是则名为普光明。 言词海藏不胜赞,北峰复有金桥横。 众慈久立佛事竟,一尘不起山竛竮。 向来无法可宣说,为问有耳如何听? 我本三生同行愿,随缘一念犹相应。 此行且复印心地,衣有宝珠奚外营? 题诗说偈作公案,亦使来者知吾曾。 神通佛法须判断,一任热碗春雷鸣。
shèng fēng gāo zāi qīng   bái 鹿 dǎo dēng huà chéng
zhù shān shì zhì   dōu luó jiè bīn xiāng yíng
yuán jǐng míng huī yún   bǎo zhuāng yán chéng
guāng wèi dìng guāng   zhōng yǒu xiàng suí xīn shēng
bái háo cóng chā kōng   sàn zhú xiàng wěi tiān yóu jīng
shén shòu xiū gòng   zhào shì dòng rán qiān bǎi dēng
míng cháo yín jiè hùn bái   zhǐ chǐ xuàn zhuǎn hán líng jìng
tiān róng shū kāi   cǎn dàn biàn huà chóu xiān líng
rén yán liù tōng xiàn   shān pén qīng
zhòng lún sāng cǎi yìn yán   fēi yān fēi fēi dān qīng
huà rén zhōng gòng zhù   jìng guāng miàn jiāo xiāng chéng
qián shān yǒng yuán xiāng   wéi yuè yùn qīng míng
lín quán cǎo jǐn hán guǒ   shì míng wéi guāng míng
yán hǎi cáng shèng zàn   běi fēng yǒu jīn qiáo héng
zhòng jiǔ shì jìng   chén shān líng píng
xiàng lái xuān shuō   wèi wèn yǒu ěr tīng  
běn sān shēng tóng háng yuàn   suí yuán niàn yóu xiāng yìng
xíng qiě yìn xīn   yǒu bǎo zhū wài yíng  
shī shuō zuò gōng àn   shǐ 使 lái zhě zhī céng
shén tōng pàn duàn   rèn wǎn chūn léi míng