淳熙四年二月既望静江守臣张某奉诏劝农于郊乃作熙熙阳春之诗二十四章章四句以示父老俾告于其乡之人而歌之

宋代 张栻
熙熙阳春,既发既舒。翼翼南亩,是展是图。 嗟尔农夫,各敬乃事。往利尔器,诫尔妇子。 惟生在勤,勤则及时。惟时之趋,时不尔违。 祁祁甘雨,膏我下土。习习谷风,和泽乃普。 往即尔耕,惟力之深。往莳尔苗,勿倦其耘。 于日于夕,自遂自达。尔心勿忘,彼生孰遏。 惟天之心,矜我下民。民不违天,使尔有成。 既穟既实,既坚既好。尔穫既周,先养尔老。 保尔家室,抚尔幼稚。既迄有年,复思嗣岁。 嗟尔父老,其训其诫。俾务于本,惟土物爱。 不念其本,则越其思。所思既越,害斯百罹。 嗟尔父老,其告其喻。尔之有生,君实覆汝。 尊君亲上,其笃勿忘。小心畏忌,率于宪章。 嗟尔父老,教之孝悌。孰无父母,与其同气。 反于尔心,孰无爱敬。即是而推,乌往不顺。 嗟尔父老,勿替谆谆。其未率从,警厉其身。 告以祸患,其使知惧。无俾蹉跌,以陷罪罟。 惟国之法,烨烨其垂。使尔知避,岂欲尔施。 尔或自陷,予疚予恫。曷使予怀,寘于尔衷。 于赫圣主,敷德流泽。布宣弗勤,时予之责。 咨尔父老,助予念兹。岂予之助,报国是宜。 粤以今日,劝相于郊。乃作此诗,以懋尔劳。 咨尔父老,尚演厥义。其讽其歌,于乡于里。 俾一其心,服我训言。击鼓坎坎,自古有年。
yáng chūn   shū nán shì   zhǎn shì    
jiē ěr nóng   jìng nǎi shì wǎng ěr jiè   ěr    
wéi shēng zài qín   qín shí wéi shí zhī shí   ěr wéi    
gān   gāo xià fēng   nǎi    
wǎng ěr gēng   wéi zhī shēn wǎng shí ěr miáo   juàn yún    
  suì ěr xīn wàng   shēng shú è    
wéi tiān zhī xīn   jīn xià mín mín wéi tiān shǐ   ěr 使 yǒu chéng    
suì shí   jiān hǎo ěr huò zhōu xiān   yǎng ěr lǎo    
bǎo ěr jiā shì   ěr yòu zhì yǒu nián   suì    
jiē ěr lǎo   xùn jiè běn wéi   ài    
niàn běn   yuè suǒ yuè hài   bǎi    
jiē ěr lǎo   gào ěr zhī yǒu shēng jūn   shí    
zūn jūn qīn shàng   wàng xiǎo xīn wèi   xiàn zhāng    
jiē ěr lǎo   jiào zhī xiào shú   tóng    
fǎn ěr xīn   shú ài jìng shì ér tuī   wǎng shùn    
jiē ěr lǎo   zhūn zhūn wèi cóng jǐng   shēn    
gào huò huàn   shǐ 使 zhī cuō diē   xiàn zuì    
wéi guó zhī   chuí shǐ ěr 使 zhī   ěr shī    
ěr huò xiàn   jiù dòng shǐ 使 huái zhì 怀   ěr zhōng    
shèng zhǔ   liú xuān qín shí   zhī    
ěr lǎo   zhù niàn zhī zhù bào   guó shì    
yuè jīn   quàn xiāng jiāo nǎi zuò shī   mào ěr láo    
ěr lǎo   shàng yǎn jué fěng   xiāng    
xīn   xùn yán kǎn kǎn   yǒu nián