春行

宋代 方岳
藓石阑干一欠伸,垂杨无力不禁颦。 清明此去几何日,燕子未来谁可人。 病起不知双鬓雪,雨中老却一分春。 西山云卧蕨拳紫,待约溪翁饱食新。
xiǎn shí lán gān qiàn shēn   chuí yáng jīn pín  
qīng míng   yàn zi wèi lái shuí rén  
bìng zhī shuāng bìn xuě   zhōng lǎo què fēn chūn  
西 shān yún jué quán   dài yuē wēng bǎo shí xīn