春夏之交鸣鸟百族惟布榖声最悲急动人戏作十

宋代 陆游
春风舍人去,陆子叹以惊。 欲挽春使回,无奈布榖声。 春亦何负汝,旦暮声不停?或谓布榖者,一气感使鸣,春老自当去,微禽彼何情?上天运四时,斗柄亦峥嵘,奈何独私春,欲使久不倾!南风吹众绿,一扫紫与赬,此时岂不佳,乃尔怀不平?勿作儿女态,起视东郊耕。
chūn fēng shè rén   zi tàn jīng  
wǎn chūn shǐ 使 huí   nài shēng  
chūn   dàn shēng tíng   huò wèi zhě   gǎn shǐ 使 míng   chūn lǎo dāng   wēi qín qíng   shàng tiān yùn shí   dǒu bǐng zhēng róng   nài chūn   shǐ 使 jiǔ qīng   nán fēng chuī zhòng 绿   sǎo chēng   shí jiā   nǎi ěr huái 怀 píng   zuò ér tài   shì dōng jiāo gēng