春宵寓直

唐代 钱起
养拙惯云卧,为郎如鸟栖。不知仙阁峻,惟觉玉绳低。 帐喜香烟暖,诗惭赐笔题。未央春漏促,残梦谢晨鸡。
yǎng zhuō guàn yún   wèi láng niǎo zhī xiān jùn   wéi jué shéng
zhàng xiāng yān nuǎn   shī cán wèi yāng chūn lòu   cán mèng xiè chén