春晓闻众禽声有感

宋代 李纲
春山苍莽天欲明,枕上静听春禽鸣。雏莺初啭正调舌,姹娅乍闻三两声。 不如归去意良切,脱却泼裤何由行。愁人最是断消息,姑恶更觉声娇狞。 布谷催耕雨才足,鹁鸠唤妇远将晴。 其馀不复识名字,雅音幽韵如簧笙。天公怜我太寂寞,故遣尤物怡吾情。 鸾歌凤舞未可见,候虫时鸟聊嘤嘤。我生半世困漂泊,巧言谗谤饱所经。 杜门却扫与世绝,欲窒两牖忘雷霆。尔声虽好太饶舌,逼耳颇似虚弦惊。 就中提壶可人意,劝我沽酒花间倾。心怀百忧只欲睡,更愿常醉不用醒。 落花芳草正可藉,玉山自倒知谁令。乌啼鹊噪错昏昼,燕雀啾唧环檐楹。 从教一一恣嘲弄,吾方深入无何庭。
chūn shān cāng mǎng tiān míng   zhěn shàng jìng tīng chūn qín míng chú yīng chū zhuàn zhèng tiáo shé chà   zhà wén sān liǎng shēng    
guī liáng qiè   tuō què yóu xíng chóu rén zuì shì duàn xiāo xi   è gèng jué shēng jiāo níng    
cuī gēng cái   jiū huàn yuǎn jiāng qíng  
shí míng zi   yīn yōu yùn huáng shēng tiān gōng lián tài   qiǎn yóu qíng    
luán fèng wèi jiàn   hòu chóng shí niǎo liáo yīng yīng shēng bàn shì kùn piāo qiǎo   yán chán bàng bǎo suǒ jīng    
mén què sǎo shì jué   zhì liǎng yǒu wàng léi tíng ěr shēng suī hǎo tài ráo shé   ěr shì xián jīng    
jiù zhōng rén   quàn jiǔ huā jiān qīng xīn huái bǎi 怀 yōu zhǐ shuì gèng   yuàn cháng zuì yòng xǐng    
luò huā fāng cǎo zhèng   shān dào zhī shuí lìng què zào cuò hūn zhòu yàn   què jiū huán yán yíng    
cóng jiào cháo nòng   fāng shēn tíng