春晓三首

宋代 杨万里
拂花红露溅春衣,柳外春禽睡未知。 天借晴光与桃李,更将剩彩弄游丝。
huā hóng jiàn chūn   liǔ wài chūn qín shuì wèi zhī  
tiān jiè qíng guāng táo   gèng jiāng shèng cǎi nòng yóu