春晓曲
濛濛碧柳垂轻烟,露花千朵胭脂鲜。东风无力飏罗幕,晓阁香温人正眠。
春眠更比春酣重,情深每作相思梦。间关黄鸟莫惊啼,正是离人相见时。
海棠娇多扶不起,帘外日高花影移。
méng
濛
méng
濛
bì
碧
liǔ
柳
chuí
垂
qīng
轻
yān
烟
,
lù
露
huā
花
qiān
千
duǒ
朵
yān
胭
zhī
脂
xiān
鲜
dōng
。
fēng
东
wú
风
lì
无
yáng
力
luó
飏
mù
罗
xiǎo
幕
,
gé
晓
xiāng
阁
wēn
香
rén
温
zhèng
人
mián
正
眠
。
chūn
春
mián
眠
gèng
更
bǐ
比
chūn
春
hān
酣
zhòng
重
,
qíng
情
shēn
深
měi
每
zuò
作
xiāng
相
sī
思
mèng
梦
jiān
。
guān
间
huáng
关
niǎo
黄
mò
鸟
jīng
莫
tí
惊
zhèng
啼
,
shì
正
lí
是
rén
离
xiàng
人
jiàn
相
shí
见
时
。
hǎi
海
táng
棠
jiāo
娇
duō
多
fú
扶
bù
不
qǐ
起
,
lián
帘
wài
外
rì
日
gāo
高
huā
花
yǐng
影
yí
移
。