春晓曲

明代 袁宏道
兰灯蕊绽白光残,隔花呼起夜歌鸾。琵琶转捩娇无力,博山欲炷龙脑寒。 眉稍散黛重重拨,额角轻黄正正安。侍儿不语流莺语,海棠沉睡赤栏干。
lán dēng ruǐ zhàn bái guāng cán   huā luán pa zhuǎn liè jiāo   shān zhù lóng nǎo hán    
méi shāo sàn dài chóng chóng   é jiǎo qīng huáng zhèng zhèng ān shì ér liú yīng hǎi   táng chén shuì chì lán gān