春晓

元代 舒頔
月落窗未曙,邻鸡再三啼。揽衣起徘徊,傍水鸣鸊鹈。 木末雾气薄,花梢露华低。晨光一开豁,照耀东与西。 隔屋鸟语碎,叫云鹤声齐。治生不可缓,童仆勤锄犁。 春晓最清淑,竟作春晓题。
yuè luò chuāng wèi shǔ   lín zài sān lǎn pái huái bàng   shuǐ míng    
báo   huā shāo huá chén guāng kāi huō zhào   yào dōng 耀   西  
niǎo suì   jiào yún shēng zhì shēng huǎn tóng   qín chú    
chūn xiǎo zuì qīng shū   jìng zuò chūn xiǎo