春晓

元代 刘秉忠
海棠微露湿胭脂,杨柳轻风弄碧丝。一片春光都是恨,佳人睡起倚楼时。
hǎi táng wēi shī 湿 yān zhī   yáng liǔ qīng fēng nòng piàn chūn guāng dōu shì hèn jiā   rén shuì lóu shí