春晓

宋代 毛滂
东皋纷绮水潺潺,翠拂官桥柳欲眠。 出谷黄莺终好在,辞风红树稍萧然。
dōng gāo fēn shuǐ chán chán   cuì guān qiáo liǔ mián
chū huáng yīng zhōng hǎo zài   fēng hóng shù shāo xiāo rán