春午二首

宋代 陈著
春城那被酒缠绵,燕姹莺娇近午天。 花影满帘庭院寂,碧纱窗迥淡如烟。
chūn chéng bèi jiǔ chán mián   yàn chà yīng jiāo jìn tiān  
huā yǐng mǎn lián tíng yuàn   shā chuāng jiǒng dàn yān