春晚卧病,故事都废,闻西门种柳已成,而燕

宋代 范成大
轩窗深窈似禅房,竟日虚明袅断香。 诗债无边春已老,睡魔有约昼初长。 市桥烟雨应官柳,墟苑池台自海棠。 游骑行歌莫相笑,遨头六结已龟藏。
xuān chuāng shēn yǎo shì chán fáng   jìng míng niǎo duàn xiāng
shī zhài biān chūn lǎo   shuì yǒu yuē zhòu chū zhǎng
shì qiáo yān yìng guān liǔ   yuàn chí tái hǎi táng
yóu xíng xiāng xiào   áo tóu liù jié guī cáng