春晚题韦家亭子

唐代 杜牧
拥鼻侵襟花草香,高台春去恨茫茫。 蔫红半落平池晚,曲渚飘成锦一张。
yōng qīn jīn huā cǎo xiāng   gāo tái chūn hèn máng máng
niān hóng bàn luò píng chí wǎn   zhǔ piāo chéng jǐn zhāng