春晚叹

宋代 陆游
一风已快晴,微云复成雨。 盛丽女郎花,坐看委泥土。 蜂房蜜已熟,科斗生两股。 堂堂一年春,结束听杜宇。 老夫久卧疾,乃复健如许;便当裹米粣,烂醉作端午。
fēng kuài qíng   wēi yún chéng  
shèng láng huā   zuò kàn wěi  
fēng fáng shú   dǒu shēng liǎng  
táng táng nián chūn   jié shù tīng  
lǎo jiǔ   nǎi jiàn   biàn 便 dāng guǒ   làn zuì zuò duān