春晚简陈鲁山

宋代 陆游
春工我辈人,可许不待面。 欲老更增奇,原野红绿遍。 向来苦摧伤,零雨杂飞霰。 岂知袖此手,天定乃徐见。 吾斋万花间,轻衫称团扇,飞花点书册,戏蝶游几研。 吾衰未忘情,小句亦倩绚。 持问陈元龙,试乞语一转。
chūn gōng bèi rén   dài miàn  
lǎo gēng zēng   yuán hóng 绿 biàn  
xiàng lái cuī shāng   líng fēi xiàn  
zhī xiù shǒu   tiān dìng nǎi jiàn  
zhāi wàn huā jiān   qīng shān chēng tuán shàn   fēi huā diǎn shū   dié yóu yán  
shuāi wèi wàng qíng   xiǎo qiàn xuàn  
chí wèn chén yuán lóng   shì zhuǎn